Biểu cảm về người thân cha, mẹ, ông, bà, anh, chị, em [Văn lớp 7]

0

Biểu cảm về người thân, cảm nghĩ về người thân trong gia đình, biểu cảm về người thân của em, biểu cảm về người thân mà em yêu quý.

BIỂU CẢM VỀ MẸ VĂN LỚP 7

Ngay từ khi còn nhỏ, ắt hẳn ai trong chúng ta cũng từng nghe qua câu thơ này:

“Công cha nặng lắm ai ơi

Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang.”

Đúng vậy! Tình yêu thương mà cha mẹ đối với con cái là vô bờ bến, là điểm tựa bình yên để chúng ta trở về sau những va vấp trong cuộc sống. Và hôm nay, tôi muốn dành tất cả tình cảm của mình cho người mẹ đã khổ cực suốt đời vì con.

Biểu cảm về mẹ trong văn lớp 7

Mẹ tôi xuất thân từ gia đình làm nông nên mẹ đã sớm chịu vất vả từ nhỏ. Đến khi lập gia đình, sinh con đẻ cái, những vất vả gian lao của mẹ lại như thêm chồng chất. Nhìn làn da mịn màng thời thiếu nữ của mẹ giờ đây khô ráp sạm nắng, đôi bàn tay sần sùi vết chai, cả mái tóc đã điểm vài sợi tóc bạc,…mà tôi không khỏi chạnh lòng. Nhưng, điều làm tôi buồn nhất khi nhìn thấy chính là đôi mắt của mẹ. Mắt mẹ giờ đây đã nhuốm màu mệt mỏi với những quầng thâm nơi mi mắt. Mẹ cơ cực là vậy, chăm chỉ làm lụng là vậy cũng chỉ mong mang lại hạnh phúc cho tổ ấm bé nhỏ của mình.

Hàng ngày, mẹ phải dậy sớm ra đồng làm việc tới tận trưa đứng bóng mới về. Tấm lưng của mẹ ướt đẫm mồ hôi, mẹ với tay cầm chiếc quạt lá mà phe phẩy để xua tan cái nóng oi bức đang vây bủa. Ấy vậy mà, vừa về đến nhà, mẹ lại phải đi chợ rồi nấu ăn cho cả gia đình. Vất vả là thế nhưng mẹ luôn đối xử dịu dàng với chị em chúng tôi. Mẹ ân cần chăm từng miếng ăn cho em nhỏ, ân cần hỏi han việc học tập của người chị lớn. Mẹ không quan tâm mình vất vả ra sao mà chỉ để ý hôm nay các con đã ăn học như thế nào. Nhìn nụ cười hiền hậu, đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc của mẹ khi chăm sóc chúng tôi, lòng tôi lại trào dâng một tình cảm bao la dành cho người phụ nữ giàu đức hi sinh ấy.

Ngày bé tôi hay nghịch ngợm, bị mẹ mắng, tôi đã rất ghét mẹ. Tôi tự hỏi tại sao mẹ lại có thể mắng con của mẹ như thế rồi khóc rấm rứt khi không có mẹ. Còn bây giờ, khi đã lớn hơn, tôi lại thắc mắc vì sao mẹ lại có thể hi sinh cả cuộc đời mình vì chồng vì con như thế. Mất đi tuổi thanh xuân, mất đi vẻ đẹp mặn mà của người phụ nữ, lại phải làm việc chăm chỉ để vun vén cho gia đình, hẳn mẹ đã rất mệt mỏi! Thế nhưng, mẹ không hề than phiền lấy một câu. Đối với mẹ, nhìn thấy gia đình êm ấm, đàn con ăn học tới nơi tới chốn là mẹ đã mãn nguyện lắm rồi. Chỉ cần nghĩ tới đôi tay chai sần của mẹ, rồi nụ cười hiền từ thấm đẫm gian truân, lòng tôi không khỏi bồi hồi, xót xa để rồi tình thương tôi dành cho mẹ lại ngày một sâu đậm.

Mai này khi tôi đã trưởng thành, có đủ khả năng để bước ra ngoài thế giới, tôi vẫn luôn muốn trở về quê hương. Bởi vì nơi đó có cánh đồng rộng lớn, có khóm tre mát rượi gắn với tuổi thơ, và quan trọng hơn hết, mẹ vẫn luôn đứng đó, đợi tôi trở về.

Như vậy là các bạn vừa đọc xong bài văn biểu cảm về mẹ, trong phần cảm nghĩ về người thân yêu nhất của em, văn lớp 7. Chúc các bạn học tốt ngữ văn nhé.

BIỂU CẢM VỀ CHA

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.”

Ba mẹ luôn là những người thân quan trọng nhất đối với mỗi người, và với em cũng vậy. Tình cảm dành cho mẹ có thể rõ ràng hơn nhưng đối với ba, em cũng dành cho ba những tình cảm sâu đậm hệt như thế.

Biểu cảm về cha văn lớp 7

Ba em năm nay đã ngoài ba mươi lăm tuổi. Ba khá cao lớn, da ba ngăm đen do ba phải làm việc vất vả, gánh vác trách nhiệm nặng nề của một người đàn ông phải chăm lo cho gia đình. Cũng giống như mẹ, ba là một người rất hiền lành. Sau một ngày lao động mệt mỏi, ba vẫn vui vẻ, cười hiền lành khi trò chuyện với vợ và con cái. Nhìn hình ảnh bình yên đó, hiếm ai nghĩ được rằng trong công việc, ba đã làm lụng nặng nhọc như thế nào. Khi trời mới tờ mờ sáng, ba đã ra công trường làm việc, bất chấp nắng gió, không ngại bệnh đau, ba vẫn cố gắng làm việc không một ngày ngơi nghỉ đến tận tối mịt mới về nhà. Nhìn những giọt mồ hôi đầm đìa trên gương mặt phúc hậu và tấm lưng rộng lớn của ba, trong em trào dâng một tình yêu thương và kính trọng mãnh liệt dành cho người đàn ông trụ cột của gia đình mình.

Tuy công việc chiếm phần lớn thời gian nhưng ba cũng rất quan tâm tới vợ và con cái. Sau khi đi làm về, ba lại giúp đỡ mẹ làm những công việc lặt vặt trong nhà. Việc học hành của con cái luôn là mối quan tâm hành đầu của ba. Ba ân cần hỏi han tình hình học tập của chị em em, có bài nào không hiểu thì chị em em lại mang ra hỏi ba. Ba như một người thầy tài giỏi vậy, bài tập dù khó đến đâu ba cũng có thể giải được một cách nhanh chóng trước đôi mắt ngưỡng mộ của hai chị em. Ba em quả thật là một người rất tuyệt vời!

Ba cũng là một người rất tâm lí với con cái. Mỗi khi đi làm xa nhà, ba lại mua chút quà bánh về làm quà cho các con. Những lúc nhận được món quà giản dị, mộc mạc ấy, em cảm thấy rất vui. Tuy vậy, ba không vì thương con mà nuông chiều các con quá mức. Học hành sa sút hay làm việc gì có lỗi, khiến ba mẹ thầy cô buồn lòng, ba đều gọi tụi em đến mà dạy dỗ, bảo ban bằng một giọng nói rất nghiêm khắc. Những lúc như vậy, khuôn mặt của ba rất buồn bã và thất vọng mà mỗi khi nhớ lại, em luôn cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt để ba có thể tự hào về đứa con gái của mình.

Ba luôn là người thầy đầu tiên, là tấm gương lớn mà em  cố gắng noi theo và học hỏi. Mai sau khi lớn lên, em sẽ trở thành một người có ích cho đất nước để không phụ tấm lòng mong mỏi mà ba mẹ đã kì vọng vào em.

Các bạn vừa đọc xong bài viết Biểu cảm về cha văn lớp 7. Chúc các bạn học tốt ngữ văn.

BIỂU CẢM VỀ ÔNG CỦA EM

Cứ mỗi khi được nghỉ học, em lại mong mẹ chở về nhà ngoại. Bởi nơi đó có một người mà em vô cùng yêu thương và kính trọng. Người đó chính là ông ngoại của em.

Biểu cảm về ông của em văn lớp 7

Ông ngoại em năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi, ông khá ốm và ngâm do phải làm việc vất vả từ khi còn trẻ. Tuy tóc ông đã ngả bạc nhưng ông còn rất khỏe mạnh, là người chăm sóc chính cho vườn cây sau nhà. Cũng như tóc, râu ông bạc phơ, khẽ rung lên nhè nhẹ mỗi khi ông cười với em.

Nếu nhìn vẻ bề ngoài, ông ngoại có vẻ là người khó tính và rất nghiêm nghị. Nhưng đối với con cháu, ông lại là người vô cùng hiền từ và nhân hậu. Ông yêu thương từng đứa cháu của mình, có quà bánh gì ông cũng chia đều cho từng đứa cả. Mỗi độ tết đến, ông lại cẩn thận chuẩn bị từng phong bao lì xì đỏ thắm để mừng tuổi mà chúng em, đứa nào cũng vui sướng khi nhận được món quà ý nghĩa đó từ ông. Do không sống chung với đứa cháu nào nên khi nhà có tiếng cười nói của con trẻ, ông lại trở nên vô cùng vui vẻ. Ông ra vườn, hái những quả ngon nhất, đẹp nhất và cẩn thận gọt vỏ cho con cháu ăn. Nhìn thấy đàn cháu ăn uống ngon lành, ông cũng cười như chính mình đang ăn những món ngon đó vậy.

Tuy yêu thương các cháu là thế nhưng bản thân ông cũng là một người có phép tắc và vô cùng nghiêm khắc. Ông rất gọn gàng, sạch sẽ. Nhà cửa luôn được ông quét tước hàng ngày, quần áo thì luôn được giặt sạch sẽ thơm tho. Con cháu đến chơi, bày bừa thì ông lại dọn dẹp rất cẩn thận. Nhưng không vì thế mà ông làm hư chúng em. Ông vẫn dạy dỗ chúng em phải biết dọn dẹp sạch sẽ sau khi chơi xong, do đó chúng em đã học được nhiều thói quen tốt qua những lần về thăm nhà ngoại.

Ông cũng rất quan tâm đến việc học hành của các cháu. Cháu nào ngoan, cháu nào gỏi, ông đều biết hết! Những lần có kết quả học hành cuối năm, ông lại mua chút kẹo, chút bánh thưởng cho các cháu, đó như là một niềm động lực thúc đẩy em học hành mỗi ngày. Tuy nhiên, ông cũng rất nghiêm khắc khi em học hành lơ đễnh hay mắc lỗi lầm nghiêm trọng. Những khi như thế, ông lại bảo ban, dạy dỗ em bằng một giọng nói trầm ấm nghiêm nghị và khuyên răn em đừng bao giờ lặp lại những sai phạm đó. Nhờ có ông, em và các anh chị luôn là những đứa con ngoan, những người học trò gương mẫu được mọi người yêu quý.

Em rất yêu quý ông ngoại của em. Mỗi khi được nghỉ, em sẽ về thăm ông và kể cho ông nghe em đã cố gắng học hành như thế nào vì em biết, đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà ông nhận được, cũng chính là niềm vui lớn nhất trong cuộc sống của ông.

Các bạn vừa tham khảo xong bài viết Biểu cảm về ông của em trong văn lớp 7. Chúc các bạn học tốt ngữ văn.

BIỂU CẢM VỀ BÀ CỦA EM

Ngày còn bé, bà nội là người bên cạnh em nhiều nhất do ba mẹ thường xuyên đi làm vắng nhà. Có lẽ vậy, bà nội chính là người mà em yêu thương nhất trong gia đình.

Biểu cảm về bà của em văn lớp 7

Nội em năm nay khoảng hơn bảy mươi tuổi. Mái tóc nội đã bạc, gương mặt nội đã có nhiều vết nhăn nhưng ánh mắt ấm áp và nụ cười hiền hậu của nội thì không bao giờ thay đổi. Bàn tay nội già nua, nhăn nheo nhưng chính từ đôi bàn tay này đã chăm bẵm, nuôi nấng em khôn lớn như ngày hôm nay. Nội luôn quan tâm tới từng bữa ăn, giấc ngủ của cháu. Khi đi chợ, nội luôn mua cho em khi thì cái bánh, lúc lại cục kẹo. Đến bữa ăn, nội lại nấu những món ăn mà em yêu thích. Khi ba mẹ đi làm chưa kịp về, nội lại dỗ dành em khi ngủ. Bàn tay nội dịu dàng xoa mái tóc em, bảo em là đứa bé ngoan, là đứa cháu mà bà rất mực yêu quý.

Em lớn dần lên qua đôi tay phe phẩy chiếc quạt, quạt mát cho em trong những trưa hè oi bức của nội. Em rất thích ngồi vào lòng bà và nghe bà kể những câu chuyện cổ tích. Giọng bà hiền từ và ấm áp quá, mỗi khi kể chuyện nghe hấp dẫn vô cùng. Trong từng câu chuyện, nội lại lồng ghép vào đó những câu chuyện đối nhân xử thế, những bài học về cách làm người mà dạy dỗ em. Nhờ có những câu chuyện của nội mà trên lớp, em luôn đối xử đúng đắn với các bạn, cố gắng học hành chăm ngoan và được mọi người yêu quý.

Tuy rất yêu thương em nhưng nội cũng rất là nghiêm khắc. Mỗi khi em bị điểm kém hay làm việc gì có lỗi, nội lại bảo ban em bằng một giọng nói vô cùng nghiêm nghị. Mỗi lần như vậy, nội có vẻ rất buồn và thất vọng, trái nược với khuôn mặt rạng rỡ khi nghe cô khen em lúc đi họp phụ huynh. Em biết nội rất buồn, nên kể từ lúc đó, em không làm việc gì khiến nội phải la rầy nữa vì em biết, mọi việc nội làm cũng chỉ muốn tốt cho em mà thôi.

Mỗi khi có ngày nghỉ, em lại giúp nội làm những công việc lặt vặt trong nhà. Khi thì nấu cơm, lúc lại quét nhà,…hay chỉ là ngồi nhổ tóc sâu rồi chuyện trò vui vẻ với nội. Những lúc ấy, em thấy nội vui lắm, tình bà cháu giữa em và nội dường như sâu đậm và bền chặt hơn.

Em rất yêu thương nội của em. Em mong nội luôn mạnh khỏe, luôn sống vui vẻ để có thể bảo bọc và che chở em trước những buồn vui trong cuộc sống.

Các bạn vừa tham khảo bài viết Biểu cảm về bà của em trong văn lớp 7. Chúc các bạn học tốt ngữ văn.

BIỂU CẢM VỀ ANH TRAI

“Dân gian ta có câu ca dao:

Anh em như thể tay chân

Rách lành đùm bọc, đỡ đần có nhau.”

Đối với một đứa em gái có một người anh trai, em như càng thấm thía câu nói này hơn. Và hôm nay, em muốn dành những tình cảm chân thật nhất để nói về người anh trai mà em rất mực yêu quý.

Biểu cảm về anh trai hay nhất

Anh trai em năm nay đã sang tuổi mười chín, lớn hơn em bảy tuổi. Giờ anh đang là sinh viên Đại học nhưng anh vẫn hướng sự quan tâm của mình về đứa em gái như em. Anh có vóc người cao ráo, tính tình hiền lành, lại rất cưng chiều em gái. Mẹ em còn bảo anh yêu thương em như vậy sẽ có ngày em quen mà sinh hư, những lúc thế anh chỉ cười cười rồi xoa nhẹ mái tóc của em. Thấy vậy, mẹ chỉ khẽ thở dài vì mẹ biết, dù có nói gì thì anh cũng không thể thay đổi.

Anh đã đi học xa nhà được khoảng hai năm, trong thời gian ấy ngày nào em cũng nhớ anh rồi gọi điện thoại chuyện trò với anh rất nhiều. Có khi, nghe giọng anh vô cùng mệt mỏi nhưng không khi nào anh trách mắng hay cắt ngang cuộc điện thoại cả. Do không tinh ý nên mãi sau này, em mới nhận ra. Khi anh còn ở nhà, vì quá quen với sự yêu thương nên em xem đó là điều hiển nhiên, thế nhưng giờ anh đi học xa, em lại thấy nhớ những kỉ niệm mà anh em đã có cùng nhau. Khi có bài tập khó, anh chính là người gia sư tuyệt vời giúp em hiểu và giải tốt những bài tập được giao. Lúc cả nhà đi vắng, anh lại kiên nhẫn ngồi xem rồi bình luận với em những tập phim hoạt hình mà anh chẳng hề yêu thích…Cứ mỗi lần em nghịch ngợm bị mẹ mắng, hay bị điểm kém, gặp chuyện không vui khi đi học, anh lại là người vỗ về an ủi. Anh thường cho em cái bánh hay cái kẹo, rồi dỗ dành em nín khóc. Tuy vậy, anh cũng rất nghiêm khắc. Nếu em làm sai một việc gì, anh sẽ không bao che mà sẽ dạy bảo em việc gì nên làm và việc gì nên tránh bằng một gương mặt nghiêm nghị. Đối với anh, em lúc nào cũng là một cô bé, dù yêu thương nhưng không được nuông chiều quá mức. Anh vừa cứng rắn, mạnh mẽ, nghiêm khắc như ba, lại có chút gì dịu dàng, hiền hậu từ mẹ nên đối với em, anh chính là người mà em yêu quý nhất trong gia đình.

Anh là người gần gũi với em nhất trong gia đình, luôn bên em mỗi khi em ốm đau, bệnh tật. Có lần cả gia đình đi vắng mà em lại sốt cao, anh đã cõng em chạy một quãng đường dài để đến trạm y tế. Nhìn tấm lưng rộng lớn của anh ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt lo lắng đến hoảng sợ, em lại càng thêm yêu quý anh hơn. Nếu không có anh trong lúc đó, có lẽ bệnh tình của em khó lòng mà thuyên giảm.

Dù anh có đi học xa nhưng tình cảm anh em vẫn luôn bền chặt. Em hi vọng sau này khi đã lớn lên, anh vẫn luôn bên cạnh để an ủi, giúp đỡ em mỗi khi em gặp khó khăn trong cuộc sống. Còn bây giờ, em chỉ mong muốn anh học thật tốt để có thể trở thành người giúp ích cho đất nước sau này.

Các em vừa tham khảo bài viết biểu cảm về anh trai trong văn lớp 6. Chúc các bạn học tốt ngữ văn.

BIỂU CẢM VỀ EM GÁI VĂN LỚP 7

Ngay khi mẹ mới sinh em gái, mẹ đã dặn em phải thương yêu em, phải sống theo nguyên tắc “chị ngã em nâng”. Đã tám năm trôi qua, cô em gái bé nhỏ ngày nào của em giờ đây đã khôn lớn và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em.

Biểu cảm về em gái văn lớp 7

Duyên là tên cô em gái mà em rất mực yêu quý, em ấy nhỏ hơn em bốn tuổi nhưng rất thông minh và nhanh nhẹn. Duyên phát triển khá nhanh, giờ chỉ thấp hơn em một cái đầu. Khuôn mặt Duyên vô cùng lanh lợi với cặp mắt đen lay láy và đôi má lúm đồng tiền, mái tóc của em đen dài mượt mà. Ở trên lớp, Duyên là một học sinh chăm ngoan, gương mẫu được thầy yêu bạn quý. Về nhà, Duyên là một đứa con ngoan, một người em chăm chỉ nên cả gia đình ai cũng yêu thương em.

Vốn là chị em gái nên em và Duyên rất gắn bó với nhau. Khi đi học, do sơ suất làm bài điểm kém hay có chuyện gì không vui, Duyên lại kể với em bằng một giọng buồn bã. Những lúc như vậy, em lại tìm cách an ủi Duyên bằng những lời lẽ nhẹ nhàng và chân thành. Đôi khi gặp những chuyện quá sức giải quyết, em lại dỗ dành khi Duyên khóc nức nở. Có cái bánh hay cục kẹo gì ngon, em cũng để dành cho em gái và Duyên cũng vậy. Không chỉ có mình em là người an ủi, Duyên cũng rất tâm lí trong chuyện này dù em ấy còn khá nhỏ. Những lúc như vậy, em có cảm giác Duyên mới là chị khi em ấy nhẹ nhàng xoa đầu hay đưa ra những lời khuyên rất đỗi ngây ngô nhưng cũng rất chân thành.

Không chỉ khi gặp chuyện buồn, chị em em còn sẻ chia những khoảnh khắc hạnh phúc trong cuộc sống. Sau một ngày học tập, hai chị em cùng trở về, vừa ăn cơm vừa chuyện trò rôm rả. Nào là chuyện hôm nay được cô khen như thế nào, cả lớp hôm đó có trò gì vui…đều được hai chị em kể cho nhau nghe rồi cùng cười vui vẻ. Do chỉ có mỗi Duyên là em gái nên em khá là cưng chiều em, nhiều lúc em làm nũng cái gì thì em cũng chiều em mà cho em cái đó. Nhiều lúc, mẹ nói em làm vậy là đang dạy hư em. Có khi em ngang bướng không chịu nghe lời, bị em mắng thì chị em lại giận dỗi nhau suốt mấy ngày liền. Nhưng sau khi nhận ra sai lầm của mình, em gái em lại bẽn lẽn tới trước mặt xin lỗi và hứa sẽ không tái phạm. Những lúc như thế, em liền tha lỗi và hai chị em lại trở nên thân thiết như chưa hề xảy ra cãi vả.

Em rất yêu quý em gái của mình. Em mong rằng chị em em sẽ mãi mãi yêu thương nhau, cùng giúp đỡ nhau vượt qua những lúc buồn vui trong cuộc sống.

Các em vừa tham khảo xong bài viết Biểu cảm về em gái văn lớp 7. Chúc các bạn học tốt ngữ văn.