Cảm nghĩ về bài thơ rằm tháng giêng của Hồ Chí Minh [Văn lớp 7]

0

CẢM NGHĨ VỀ BÀI THƠ RẰM THÁNG GIÊNG

Mỗi dòng sông, ngọn cỏ, nhành hoa, ánh trăng…gần gũi, mộc mạc đi vào thơ Hồ Chí Minh lại trở nên có hồn và ấm áp yêu thương. Đọc thơ Bác chúng ta yêu thiên nhiên, yêu con người và yêu những gì bình dị nhất. Bài thơ “ Rằm tháng giêng” ra đời trong một đêm trăng tháng Giêng, giữa khung cảnh trời mây hữu tình, nên thơ và trong không khí bàn việc quân căng thẳng. Tuy nhiên, người đọc vẫn nhận ra được chữ “tình” thật đầy, thật dạt dào qua từng câu thơ Người viết.

Cảm nghĩ về bài thơ rằm tháng giêng của Hồ Chí Minh

“Rằm tháng giêng” có tiếng Hán là “Nguyên tiêu” được Xuân Thủy dịch thành thể thơ lục bát nhịp nhàng, uyển chuyển. Có lẽ dịch giả Xuân Thủy đã cho người đọc có cảm giác như đang ở trong khung cảnh lãng mạn giữa sông nước mênh mông tràn đầy ánh trăng đó. Không phải là ánh trăng của những ngày thường mà là ánh trăng ngày rằm tháng giêng, ánh trăng giữa không gian cuộc chiến tranh đang ác liệt.

Chỉ với bốn câu thơ lục bát, bằng nét bút tài tình, Hồ Chí Minh đã vẻ lên một bức tranh tuyệt đẹp. Mở đầu bài thơ là hình ảnh mùa xuân thật đẹp, thật trữ tình.

“Rằm xuân lồng lộng trăng soi”-(Kim dạ nguyên tiêu nguyệt chính viên)

Đêm trăng rằm tháng giêng là đêm trăng rằm thiêng liêng, đêm trăng đẹp nhất trong năm vì nó mang hơi thở và sức sống của mùa xuân tươi mới, ấm áp. Đọc câu thơ Bác, chúng ta như đang chìm đắm trong sắc xuân, khí xuân, vị xuân nồng nàn và tràn đầy sức sống nhất. Ánh trăng xuân “lồng lộng” mang vẻ đẹp hữu tình, lung linh, rực rỡ. Với cách đảo từ láy “lồng lộng” trên trước đã nhấn mạnh vẻ đẹp rạng ngời của đêm trăng rằm tháng Giêng. Phải thật khéo, thật tinh tế Hồ Chí Minh mới có thể nhận ra vẻ đẹp mê hồn đó.

“Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”

Một câu thơ làm toát lên được thần thái của mùa xuân, người đọc có cảm giác như mùa xuân và ánh trăng ngày xuân bao trùm lên nơi đây. Mùa xuân có sự nối tiếp từ đất nước và đến trời thật hữu tình. Ở câu thơ này, đường nét của mùa xuân hiện lên thật rõ ràng, không còn mơ hồ nữa. Thật vậy, thiên nhiên trong thơ Bác luôn có thần thái, có linh hồn như vậy. Những cảnh vật gần gũi trong thơ Bác cũng khiến người ta phải ngỡ ngàng.

Hai câu thơ đầu tiên không hề xuất hiện hình ảnh con người, nhưng chuyển tiếp đến câu thơ thứ ba, người đọc nhận ra có sự biểu hiện của những con người, hay nói đúng hơn là hình ảnh của Bác.

“Giữa dòng bàn bạc việc quân

Khuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”

Câu thơ đã tái hiện lại khung cảnh “bàn việc quân” ngay giữa dòng sông tràn ngập ánh trăng. Một khung cảnh hữu tình và một công việc liên quan đến vận mệnh của đất nước. Dường như có vẻ ngược chiều nhau nhưng thực ra chính sự đối lập này đã làm nổi bật lên hình ảnh của những con người đang ngày đêm cống hiến cho đất nước. Ánh trăng ngày xuân dường như đá “tràn” vào khoang thuyền, nơi Bác đang “bàn việc”. Con thuyền xuôi mái giữa dòng sông trăng, tựa mạn thuyền người chiến sĩ cộng sản Hồ Chí Minh đang bàn quân sự. Bác thưởng thức trăng trên khói sóng, người đang thưởng trăng nguyên tiêu không chỉ mang cốt cách như các bậc tao nhân mặc khách ngày xưa mà còn là người đang hoạt động cách mạng với trọng trách nặng nề.

Đọc hai câu thơ cuối, người đọc lắng mình để cảm nhận về hình ảnh vị lãnh tụ vĩ đại. Dù việc quân bận rộn nhưng lòng Bác luôn tràn đầy lòng yêu thiên nhiên, yêu sông núi Việt Nam.

Rằm tháng giêng thực sự là áng thơ hay tuyệt bút về mùa, về trăng xuân, về tình yêu nước và yêu thiên nhiên nồng nàn.

Các bạn vừa tham khảo bài văn Cảm nghĩ về bài thơ rằm tháng giêng của Hồ Chí Minh, văn lớp 7. Chúc các bạn học tốt ngữ văn.