Kể về một câu chuyện cảm động trong lớp em [Văn lớp 7]

0

KỂ VỀ MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG TRONG LỚP EM

Mỗi ngày đến trường em không chỉ được học tập những kiến thức vô cùng bổ ích mà còn được vui chơi cùng bạn bè, được chứng kiến nhiều sự việc vô cùng thú vị và bất ngờ. Vì vậy mà mỗi giờ đi học về em đều ríu rít kể chuyện cho bố mẹ nghe, đó là những câu chuyện lí thú mà em đã trải qua, được nghe hoặc được chứng kiến ở trường. Dù không diễn đạt được rõ ràng, rành mạch nội dung của câu chuyện nhưng bao giờ bố mẹ và những người thân của em đều chú ý lắng nghe với vẻ mặt đầy hào hứng, đôi khi còn tham gia bình luận làm em rất vui và nói không ngừng, chỉ khi được bố mẹ em nhắc nhở đã đến giờ học thì em mới có thể dừng lại. Hôm nay, ở trường em đã chứng kiến một sự việc vô cùng cảm động, và trong bữa ăn tối, em đã kể cho bố mẹ em nghe, khiến mọi người ai cũng xúc động theo.

Kể về một câu chuyện cảm động trong lớp em văn lớp 7

Lớp chúng em theo học là lớp 7A, kể từ khi bước chân vào mái trường trung học cơ sở đến nay thì ba mươi lăm thành viên của lớp đã cùng nhau học được hai năm rồi. Khoảng thời gian không dài nhưng cũng không ngắn, chúng em ngỡ như đã có thể hiểu hết về gia đình, hoàn cảnh của nhau. Nhưng không phải vậy, chúng em chưa thể nhận thức được hết sự phức tạp của mọi việc trong đời sống này nên chúng em lúc nào cũng đơn giản hóa mọi việc, những việc xảy ra trên lớp dù là những sự việc nho nhỏ, những vấn đề riêng của mỗi bạn, chúng em vẫn không hề quan tâm. Chính vì vậy, việc mà các bạn phát hiện ra khó khăn của bạn Vinh ngày hôm nay khiến ai cũng ngỡ ngàng, xúc động và có cả sự hối hận ví chúng em đã không quan tâm đến nhau hơn.

Câu chuyện của bạn Vinh có lẽ bắt đầu từ nhiều ngày trước, đó là vào tiết học của thầy dạy Lí. Sau khi giảng hết phần lí thuyết, thầy bắt đầu cho chúng em làm những đề Lí để áp dụng những kiến thức vừa mới học vào. Những bài Lí từ dễ đến khó, bài nào dễ thì có nhiều bạn xung phong lên bảng làm bài. Nhưng bài khó dần thì những cánh tay cũng ít dần. Khi đến bài tập thứ năm, cả lớp chỉ có một cánh tay giơ lên, đó là cánh tay của bạn Vinh. Chúng em cũng không có bất ngờ gì cả, vì bạn ấy luôn là học sinh nổi tiếng ngoan ngoãn, học giỏi của lớp. Lần này cũng vậy, trước bài toán hóc búa nhất, Vinh vẫn có thể giải được một cách bình thường. Thầy giáo rất hài lòng nên cho Vinh mười điểm vào sổ. Nhưng sau đó, một lần đi xuống dưới lớp, thầy giáo đã phát hiện ra quyển sách giáo khoa của Vinh chằng chịt những lời giải, thầy giáo đã vô cùng tức giận vì thầy cho rằng Vinh đã lừa thầy dối các bạn, vì quyển sách có lời giải nên Vinh mới có thể giải được bài toán vừa rồi đến vậy. Thầy nói rằng buổi đầu tiên học, thầy đã yêu cầu các bạn không được dùng những quyển sách cũ có lời giải, vì như vậy sẽ ảnh hưởng đến sự sáng tạo. Trước sự giận dữ của thầy, Vinh vô cùng sợ hãi, lắp bắp nói: “ Thưa…thầy…em không có nhìn lời giải trong sách…đây là do em tự làm”. Thầy cũng vẫn không tin và thầy đã sửa điểm mười thành điểm 0. Thầy không tin vào lời giải thích không có căn cứ và bắt Vinh làm bản kiểm kiểm. Vinh không nói gì, chỉ dùng tay úp mặt lại và khóc húc hích. Thực ra trong lớp không ai tin Vinh làm vậy cả vì từ trước đến giờ, Vinh là một học sinh giỏi toàn diện. Từ ngày hôm ấy, Vinh trở nên trầm lắng hơn và ít nói chuyện với bạn bè. Đúng ngày nộp bản kiểm điểm, Vinh không đi học. Thầy giáo rất tức giận, định mắng điều gì đó thì bạn Hải trong lớp đứng lên: “ Xin thầy và các bạn đừng trách Vinh, nhà bạn ấy nghèo lắm, vì không có tiền mua sách mới nên bạn ấy phải mượn sách cũ để học. Hôm nay, Vinh không học được vì mẹ bạn ấy đang cấp cứu trong bệnh viện”.

Tan học, lớp cùng thầy đến bệnh viện thăm mẹ bạn Vinh. Nhìn cảnh tượng Vinh mặc áo rách vai, ai cũng nghẹn ngào. Thầy giáo không trách bạn ấy nữa, thầy quyên góp 2 triệu đưa cho Vinh cùng với 500 nghìn của lớp. Nghe đến đây, bố mẹ em vô cùng xúc động và nói em và các bạn phải giúp đỡ Vinh nhiều hơn nữa.

Các bạn vừa tham khảo bài viết Kể về một câu chuyện cảm động trong lớp em văn lớp 7. Chúc các bạn học tốt ngữ văn.