Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo buồn

0

KỂ VỀ MỘT LẦN EM MẮC KHUYẾT ĐIỂM KHIẾN THẦY CÔ GIÁO BUỒN

Trong cuộc đời của mỗi người, hẳn ai cũng từng mắc một lỗi lầm nào đó mà mỗi khi nhớ lại sẽ hối tiếc và ân hận vô cùng. Em của năm lớp Bảy cũng đã trải qua một sự việc đáng buồn như thế.

Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo buồn

Vào năm học lớp Bảy, em tiếp tục nhận được sự tin tưởng của thầy cô mà tiếp tục làm lớp trưởng. Em vốn là học sinh chăm ngoan, lại hay giúp đỡ bạn bè trong lớp nên được thầy cô, bạn bè yêu quý. Sau mỗi buổi học, em thường giúp thầy cô soạn các giấy tờ lặt vặt, hay đôi khi giảng lại bài cho một bạn chưa kịp hiểu câu hỏi khó. Cứ như vậy, học kì Một của em trôi qua một cách bình yên.

Sang đến học kì Hai, chương trình học dường như trở nên khó hơn, lượng bài tập về nhà cũng nhiều hơn trước. Vừa phải hoàn thành bài tập cá nhân, vừa phải giúp đỡ thầy cô bè bạn nhằm hoàn thành nhiệm vụ của một lớp trưởng, em trở nên mệt mỏi và dần khó chịu với mọi việc xung quanh. Cuối cùng, vì quá áp lực, em trở nên gắt gỏng khi các bạn nhờ giảng bài giúp, hay tỏ vẻ không vui khi thầy cô có việc cần nhờ. Đỉnh điểm vụ việc khi em không học thuộc bài cũ của tiết Ngữ văn – cũng chính là tiết học mà cô giáo chủ nhiệm của em giảng dạy.

Em nhớ rất rõ, hôm đó cô đã giao cho cả lớp học thuộc bài thơ “Qua Đèo Ngang” của Bà Huyện Thanh Quan. Em vốn rất thích môn Ngữ văn, lại rất thích cô chủ nhiệm nên mỗi khi học môn này, em lại vô cùng hào hứng phát biểu xây dựng bài. Thế mà hôm đó, vì quá mệt mỏi, lại phiền muộn những việc trên lớp, em đã không học bài mà cô dặn. Ngày hôm sau, cô đã gọi em lên bảng trả bài cũ. Em ấp úng đọc không hết bài thơ, vừa xấu hổ vì không thuộc bài, lại bị các bạn nhòm ngó, em chỉ biết cúi gằm mặt xuống đất. Thấy thế, cô ân cần hỏi: “Hôm nay lớp trưởng của cô sao thế?”. Cô dịu dàng nhìn vào em đang run rẩy, thế mà em lại trả lời một câu – mà em nghĩ nó đã khiến cô vô cùng buồn lòng: “Em rất mệt mỏi khi phải đến lớp. Em không muốn làm lớp trưởng nữa!”.

Về sau, khi em đã lấy lại bình tĩnh, em đã tới gặp giải thích và xin lỗi cô vì những gì em đã nói. Tuy cô đã xoa đầu và cười dịu dàng với em nhưng em vẫn cảm thấy hối hận vô cùng. Kể từ hôm đó, dù có mệt mỏi tới mấy, em cũng cố gắng học hành chăm chỉ và luôn giành thời gian giúp đỡ thầy cô, bạn bè. Nhờ đó, cuối năm lớp Bảy, em đạt danh hiệu Học sinh xuất sắc trước sự vui mừng của cô và các bạn.

Mới đó mà đã một năm trôi qua. Em giờ đây đã trưởng thành hơn một chút, đã biết nhận thức được đâu là những việc em nên làm. Kỉ niệm buồn kia luôn là bài học nhắc nhở em không được tái phạm một lỗi nào khiến cho thầy cô, bạn bè buồn lòng nữa, có như vậy em mới trở thành một học sinh gương mẫu có thể giúp đỡ mọi người trong tương lai.

Các em vừa đọc xong bài văn kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy cô giáo buồn. Bài văn này của một bạn lớp 6 chia sẻ. Chúc các em làm bài thật tốt nhé.