Kể về một lần em mắc lỗi khiến mẹ buồn lòng [Văn lớp 6]

0

KỂ VỀ MỘT LẦN EM MẮC LỖI KHIẾN MẸ BUỒN LÒNG

Đã lên lớp Sáu được hơn một tháng, em cũng đã biết giúp đỡ mẹ một số công việc lặt vặt trong nhà. Thế nhưng, dù có làm gì đi nữa, em vẫn không thể quên một lần em mắc lỗi vào năm ngoái, khiến mẹ em phải buồn lòng.

 

Kể về một lần em mắc lỗi khiến mẹ buồn lòng [Văn lớp 6]

Mẹ em là một người phụ nữ hết lòng chăm lo cho gia đình. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà, một tay mẹ cán đán, chăm bẵm. Dưới bàn tay khéo léo của mẹ, nhà cửa luôn sạch sẽ, bếp núc luôn thơm tho và các bữa ăn thì luôn ngon lành, hấp dẫn. Tuy là con gái nhưng mẹ ít khi nhờ vả em làm việc gì vì mẹ muốn em dành toàn bộ thời gian cho việc học của mình. Cứ thế, em vô tư sống dưới sự bảo ban, chăm sóc của mẹ mà không phải suy nghĩ về việc gì cả.

Một ngày, sau khi ăn cơm trưa, mẹ có việc gấp phải ra ngoài nên nhờ em rửa chén đĩa giúp. Vừa phải vội chuẩn bị học bài cho ngày mai, lại thêm việc đó giờ chưa từng rửa chén, em cảm thấy khó chịu vô cùng. “Sao mẹ không rửa mà lại nhờ con?” – em hỏi mẹ với thái độ cộc cằn. Mẹ nhìn em bằng ánh mắt dịu dàng và đáp: “Xin lỗi con gái, nhưng con giúp mẹ nhé! Mẹ có việc gấp phải ra ngoài, chỉ hôm nay thôi nhé con!”.

Thế rồi, mẹ rời khỏi nhà, để lại rất nhiều chén đĩa ngổn ngang sau bữa ăn. Vào lúc đó, cảm giác khó chịu đè nén trong lòng em, lại có gì đó bực tức khi phải làm việc nhà và không thể học bài ngay. Em trút giận lên công việc mà mẹ nhờ vả. Em đã cố rửa chén nhanh hết mức có thể, vừa rửa vừa ấm ức trách móc mẹ. Hàng loạt câu hỏi tại sao mẹ lại nhờ em làm một việc vừa dơ bẩn, vừa tốn thời gian như thế này. Xà phòng trong tay em cứ mỗi lúc một nhiều, tiếng nước từ vòi tuôn ra xối xả…

“Choang…”

Em hoảng hốt, định thần nhìn sự việc vừa xảy ra. Một chiếc chén trong bộ chén bát mẹ em yêu thích rơi xuống sàn, vỡ thành nhiều mảnh. Trong lúc em vội rửa chén, không cẩn thận, lại thêm trượt tay nên chiếc chén đã rơi xuống, tạo ra thứ âm thanh chói tai ấy. Em hốt hoảng. “Làm sao bây giờ? Là chiếc chén yêu thích của mẹ, về nhà mẹ sẽ mắng mình mất!…”. Trong giây phút đó, em đã trở nên sợ hãi khi tưởng tượng cảnh mẹ sẽ mắng em nhiều như thế nào. Em thật không biết phải làm gì để sửa chữa lỗi lầm chỉ vì do sự cẩu thả và lười biếng của em gây ra cả…

Mẹ về đến nhà. Chén bát đã được rửa sạch và úp gọn gàng lên kệ, nhưng khi thấy em đang ngồi khóc thút thít trước chiếc chén bị vỡ, mẹ đã hoảng hốt chạy tới. Mẹ ôm chầm em vào lòng, gấp rút hỏi han em: “Con sao vậy? Sao con lại khóc?”. Nghe mẹ hỏi, cảm giác có lỗi trong em chỉ càng thêm trào dâng mãnh liệt, em chỉ có thể mếu máo đáp lại lời mẹ: “Con lỡ làm vỡ chiếc chén mà mẹ thích. Con xin lỗi, chỉ vì sự lười biếng của con mà mọi việc mới thành ra thế này. Mẹ ơi, tha lỗi cho con…”. Cứ thế, mẹ khẽ khàng vừa ôm em, vừa vuốt ve mái tóc mà hiền dịu bảo em rằng: “Con đừng khóc nữa, biết lỗi mà nhận là ngoan lắm rồi. Lần sau nhớ cẩn thận con nhé!”. Nghe mẹ nói thế, lòng em đã nhẹ nhõm hơn và tự hứa với lòng sẽ giúp đỡ mẹ trong khả năng của mình, không làm gì để mẹ phải buồn lòng nữa.

Mới đó mà đã một năm trôi qua. Giờ mỗi lần nghĩ lại, em vẫn còn thấy giận bản thân, nhưng đó lại là một bài học đắt giá giúp em biết suy nghĩ hơn về những khó khăn mà hằng ngày mẹ phải đối mặt để rồi biết yêu thương và đỡ đần mẹ trong cuộc sống.

Các bạn, các em vừa đọc xong bài viết kể về một lần em mắc lỗi khiến mẹ buồn lòng của một bạn chia sẻ. Các em hãy cứ viết những gì mình đã từng trải qua, giọng văn sẽ hay và xúc động. Chúc các em học tốt ngữ văn nhé.